DREAM GIRL – CÔ GÁI NHỎ VỚI ƯỚC MƠ TO

DREAM GIRL – CÔ GÁI NHỎ VỚI ƯỚC MƠ TO


Các cô gái tuy nhỏ bé nhưng mang trong người ý chí và năng lượng dồi dào. Họ tin vào chính mình và có niềm tin sẽ thực hiện được giấc mơ mà bản thân đã đặt ra.

1. BÙI THANH THANH (ĐỒNG NAI)

Năm nay tôi đã 16 tuổi rồi. Đáng lẽ ở cái tuổi này thì tôi đang đi học mới đúng...Gia đình tôi đã gặp khó khăn về Kinh tế nên tôi lên thành phố với mẹ chăm lo cho đứa em nhỏ. Ước mơ của tôi chỉ đơn giản là được đi học như các bạn cùng trang lứa thôi. Và tôi vẫn hi vọng một ngày nào đó được bước qua ngưỡng của Đại học kia.


2. TRẦN THỊ NHƯ LINH (VŨNG TÀU)

Ước mơ của tôi đơn giản là được sống bên cạnh đứa con trai bé nhỏ. Tôi li hôn và được quyền nuôi con tôi. Tuy cuộc sống 2 mẹ con khá vất vả nhưng tôi rất chăm chỉ làm việc, cố gắng nuôi dạy con nên người. Hạnh phúc là điều đơn giản nhỏ nhoi nhưng cũng vô cùng quý giá.


3. DƯƠNG NGUYỄN THẢO GIANG (TIỀN GIANG)

Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có ước mơ. Ai đó đã từng nói : Một hạt cát không thể lấp đầy sa mạc, một giọt nước không thể đổ tràn đại dương, nhưng một ước mơ dù nhỏ bé cũng có thể làm thay đổi cả cuộc đời. Tôi cũng vậy, không hiểu vì sao tôi lại có niềm đam mê với âm nhạc, vì âm nhạc làm cho cuộc sống nhẹ nhàng, dễ chịu hơn. Cái ngày mẹ tôi dẫn tôi đến lớp học organ, vì còn quá bé nên tôi chẳng hứng thú gì mấy. Sau này khi chơi khá rồi, tôi mới đam mê nhiều hơn. 

Nhưng niềm đam mê của tôi bị chặn lại, bởi ông trời không cho tôi giọng hát. Tôi cũng buồn lắm chứ, sau đó tôi tìm đến những nhạc cụ để giúp mình thoả niềm đam mê. Tôi tìm đến với sáo dọc, tôi cũng đã cố gắng thổi được, sau đó là ukulele, nhưng tôi cũng còn kém lắm. Ước mơ của tôi là chơi được nhiều loại nhạc cụ hơn nữa. Vì chỉ có âm nhạc mới giúp tôi giải thoát mình khỏi những ưu tư phiền muộn của cuộc sống vốn dĩ rất tẻ nhạt.


4. NGHIÊM THỊ NGÂN (THÁI NGUYÊN)

Mình biết, con đường của mình không hề bằng phẳng hay dễ dàng bước đi như nhiều lối rẽ khác, nhưng mình sẽ không từ bỏ, vì mình đã chọn, vì mình đã đam mê, và vì công bằng đã là một tín ngưỡng trong lòng mình. Vì tin rằng nỗ lực bằng cả niềm tự hào và lòng nhiệt huyết  cô có thể thực hiện được ước mơ, bởi “khi có một ước mơ, đó chính là sứ mệnh để ta sống cuộc đời mình trọn vẹn nhất                                                                                          

Trước hết, tôi muốn đặt viết cho bài chia sẻ này với góc nhìn của một cô gái trẻ, độc lập, cầu tiến và luôn định vị bản thân là “Cô gái nhỏ với ước mơ to”. Với những chia sẻ này, tôi không chú trọng những gì mình đã làm được mà hơn hết là mục tiêu và định vị “tôi” ở thì hiện tại và thì tương lai. Tôi hay hỏi, ham mê sự chất vấn và tìm tòi giải pháp từ cách tư duy của bản thân. Theo một cách thiên bẩm như vậy, tôi đặt gạch cho đam mê và ước mơ bằng việc chất vấn vốn tự hiểu về chính bản thân và môi trường ngoại thương tôi đã lựa chọn. Cụ thể, đích đến tôi muốn đạt được khi cầm tấm bằng cử nhân là việc nhận diện rõ và xây dựng giá trị khác biệt của bản thân (một cô gái giàu năng lượng làm việc, lì lợm với thách thức và xuất hiện với sự chuyên nghiệp nhất có thể). 

Như vậy, dự định hay ước mơ, theo cách tôi định nghĩa, cũng chỉ là ý thức về kế hoạch để triển khai giá trị bản thân và quan trọng là làm nó trở nên phong phú, cầu tiến, có ích hơn từng ngày bằng chính tư duy, năng lực và tinh thần bền bỉ. Trong tất cả việc định hướng, lựa chọn của mình, tôi đều bắt đầu bằng cách nghĩ cứ “quẳng” bản thân và trải nghiệm khi còn ngơ ngáo, nhưng một khi đã lựa chọn công việc nào đó để thử sức thì phải làm bản thân “mạnh” hơn, hiểu biết, định vị và “chất” hơn nữa trong lối tư duy, cách ứng xử và phẩm chất công việc. Tôi cho rằng đó là gốc rễ của mọi ước mơ. Ở trường đại học Việt Nam, sinh viên trong một lớp thường chơi theo nhóm và hiển nhiên mỗi nhóm đều có một nét riêng không trộn lẫn (nhóm hay trốn học, nhóm mê thể thao, nhóm học giỏi, v.v.), bản thân tôi ban đầu cũng có nhóm riêng, có thể gọi là một vòng tròn quan hệ cá nhân. 

Nhưng dần dà, tôi thấy mình không ổn, mặc dù bạn bè nhận xét tôi là một đứa giao tiếp và kết nối tốt, kể cả mối quan hệ trong vòng tròn đó đều tốt nhưng tôi vẫn thấy chính mình không ổn khi cũng chỉ có bấy nhiêu chủ đề được quan tâm, bấy nhiêu góc nhìn, bấy nhiêu nét tính cách trong một nhóm. Từ đó, tôi quyết định học, chơi, làm việc với nhiều nhóm khác nhau, tăng thêm sự lựa chọn cho mình ở những con người khác, lắng nghe những suy nghĩ khác biệt mình, tiếp xúc với những người mình chưa từng. Nếu trong lớp (một môi trường nhỏ hẹp), người ta có thể nhìn tôi như một đứa “độc lập một cách biệt lập” theo ý hơi chút không ổn. Nhưng không, tôi nghĩ đó là điểm ổn nhất của mình khi vào một môi trường rộng mở hơn, kể từ quyết định đó, tôi học được cách chấp nhận và làm việc với nhiều người lạ lẫm với mình về mọi thứ, tôi bất ngờ nhận ra bước qua vòng tròn cá nhân, ở trường và những tổ chức mà tôi tham gia thật sự còn nhiều và rất nhiều những người thú vị. 

Họ thách thức suy nghĩ của tôi, họ làm tôi sắc bén hơn, họ tạo cảm hứng cho tôi về nhiều trải nghiệm của một người trẻ. Tôi cảm hứng và nhận thấy bản thân phát huy được hết năng lực cạnh tranh của mình trong một môi trường toàn cầu, giữa những sự độc đáo, sự khác biệt và những lần “chưa từng”. Tôi chọn để trở thành công dân toàn cầu (global citizen), trong 5 năm tới, tôi dự định tham dự nhiều hơn các chương trình giao lưu thanh niên quốc tế và khu vực bằng sự chuẩn bị và luyện tập cách giao tiếp, văn hóa và ngôn ngữ ở các quốc gia mà tôi thú vị. Điều làm tôi đam mê nhất vẫn luôn là trở thành một chuyên gia trong ngành quản trị chuỗi cung ứng, nghề nghiệp mà tôi đã định hướng. Nhận thấy bản thân là một người giỏi về tính hệ thống, nhìn toàn cảnh, hứng thú với sự liên kết, tính tối ưu và hiệu quả trong hoạt động, tôi trải nghiệm các cuộc thi, khóa học chuỗi cung ứng và nhận diện rõ nhiều nét đồng điệu cơ bản và quan trọng giữa giá trị bản thân và bản chất của ngành. 

Tôi tiếp xúc với ngành qua con người trong ngành, qua ý tưởng và những sản phẩm, giá trị cốt lõi mà ngành mang lại trong tổng thể một công ty, tôi đi thực tập và tận dụng tất cả cơ hội để nắm bắt bản chất, cách vận hành và tìm kiếm những mảng việc mà bản thân có thể mang lại đóng góp có giá trị cao. Đến tận bây giờ, tôi vẫn dùng phương pháp “Connect the dots” như một cách kết nối và nhận diện “điểm giao” giữa năng lực cá nhân và giá trị công việc để xác định vốn bản thân và những yêu cầu công việc mà mình chưa hoàn thiện. Tôi nghĩ rằng điều kiện tiên quyết cho mọi ước mơ đến từ sự khác biệt và hệ thống giá trị của riêng mỗi người. Tôi cũng bắt đầu sự lựa chọn cho “mình là ai”, “mình muốn làm việc gì” và “mình phù hợp ở đâu” từ đam mê hiểu biết, trải nghiệm và mục tiêu “mình phải làm nên chuyện”. Với tôi, trở thành công dân toàn cầu và chuyên gia chuỗi cung ứng đều là những ước mơ không tuổi và không có giới hạn dù bản thân tôi đang ở thì hiện tại hay ở thì tương lai. Always live my dreams!

(Biên tập: Thảo Nhi)


bình luận

Viết bình luận của bạn