DREAM GIRL – KHÁT KHAO VỚI ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU (PHẦN 3)

DREAM GIRL – KHÁT KHAO VỚI ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU (PHẦN 3)


Ánh đèn sân khấu luôn là khát khao của vô số người, được đứng giữa đám đông thể hiện bản thân, tuy nhiên việc đó lại chưa bao giờ là dễ dàng.

1. LÝ BẢO YẾN (QUẬN 2, TP.HCM)

Tôi xin phép được gọi ước mơ của tôi là con đường chông gai. Không đơn giản mà tôi viết ra được điều này. Đã phải tốn gần như mười năm để tôi xác định con đường mình phải đi trong tương lai là gì. 22 tuổi, cái tuổi vừa đủ để hiểu về vạn vật xung quanh mình nhưng đôi lúc tôi lại không hiểu nổi chính bản thân mình. Có người sinh ra vốn đã may mắn muốn gì được nấy, thích là làm nhưng ngoại trừ tôi không phải muốn gì cũng được. Và giờ đây sống 22 năm trong thế gian này tôi chợt nhận ra rằng để có những bước đi chập chững trong ngành nghề tôi yêu thích ngày hôm nay là đánh đổi biết bao nhiêu lần cãi nhau với ba mẹ, có lúc như chẳng thể giảng hòa và nhìn mặt nhau. Nước mắt nuốt trọn vào trong ngậm ngùi cay đắng biết mấy mới chạm ngõ được với nghiệp diễn. Những tưởng mọi thứ sẽ suôn sẻ, thế nhưng đúng như người ta thường nói “đời không như là mơ…nên đời thường giết chết mộng mơ”.

Thật sự tôi chưa bao giờ mong đợi mình sẽ trở thành đại minh tinh hay được nhiều người săn đón nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ đến con đường này nhiều chông gai đến vậy. Những bước đi đầu tiên thật sự rất khó khăn với người khác khó một thì với tôi nó khó trăm ngàn lần. Tôi chỉ có chút tài lẻ nhạt nhòa về nghề và niềm khát khao, đam mê đến cháy bỏng để được sống và tồn tại trong nghề này. Cảm giác lần đầu tiên được đóng những vai quần chúng nó hạnh phúc biết bao, chưa bao giờ nghĩ sẽ chê nhân vật mình xấu kém cỏi hay vai nhỏ không quan trọng mà tôi luôn trân trọng từng lời thoại từng nhân vật tôi có cơ hội được làm. Nhưng thật sự mọi thứ ngày càng trở nên khó khăn…có lúc thật con đường này khiến cho tinh thần tôi kiệt quệ, chân tôi bị gai đâm nát máu không chảy được nữa mà nó chỉ rỉ từng giọt và để lại nỗi đau âm ỉ trong tận đáy lòng. Người ta cho tôi một vai xấu, một cơ hội nhỏ nhoi nhưng người ta không biết rằng với tôi nó quan trọng đến nhường nào. Khi bị la bị phê bình về cách diễn, tự nhiên cảm thấy đau lắm nơi lồng ngực như nhói lên một chút tim co thắt lại không thở nổi. Vậy rồi dường như cả đêm đó tôi sẽ không ngủ để mài mò về nhân vật mình làm không nghĩ sẽ làm xuất sắc được mọi người tán thưởng nhưng chỉ mong mình không phá đám cả vở kịch, bộ phim của người ta. 

Một năm trôi qua con đường tôi đi càng chông gai, nhọn và sắc bén hơn. Thị phi hay những lời dèm pha tôi không đủ tư cách, chẳng có tài năng gì, nhan sắc thì càng không. Dù chỉ là một vai quần chúng nhỏ xíu dù cố gắng hòa nhập với mọi người cách mấy cũng trở nên khó khăn vì ngoại hình không mấy sáng và gương mặt đầy mụn. Đến ăn cơm đoàn tôi cũng chẳng dám ra ăn với mọi người vì chẳng ai chịu nói chuyện với một đứa tầm thường như mình. Và rồi, cứ thế âm thầm lặng lẽ tôi mang phần ăn của mình rồi tìm lấy một góc thật vắng để không ai nhìn thấy tôi. Cô độc gậm lấy từng muỗng cơm lạnh lẽo, bất giác có vị mặn ngay đầu lưỡi thì ra đây gọi là nước mắt chan cơm. Tự động viên lấy mình thay vì khóc òa thì tôi lựa chọn cười thật to để ngoài tai mọi thứ. Tôi luôn cố gắng kì vọng, nỗ lực để làm tốt mong sẽ có ngày được chú ý có cơ hội được đóng diễn nhiều vai khác nhau, được mọi người yêu mến được cống hiến đến mọi người chứ không phải là tôi như hôm nay âm thầm nuốt những muỗng cơm đắng chát, nhạt nhẽo như hôm nay. 

Tôi viết thư này chia sẻ đến chương trình vì tha thiết có cơ hội một lần được chứng tỏ mình để biết được điều mình tin là đúng để ba mẹ được hãnh diện vì con gái. 

Tôi biết sẽ có rất nhiều rất nhiều thư gửi về chương trình có thể tôi không phải là trường hợp hiếm có hay đặc sắc nhưng dù một cơ hội mỏng manh tôi cũng không muốn từ bỏ và sẽ luôn tìm kiếm cơ hội được đi trên chính đôi chân của mình dù máu có chảy cạn đi nữa tôi vẫn không từ nan. 

Chân thành cảm ơn chương trình đã tạo kiện để tôi có thể viết ra những dòng thư chia sẻ về ước mơ của chính mình – Diễn viên.


2. NGUYỄN HOÀNG KIM (Q. BÌNH TÂN, TP.HCM)

Ước mơ của em là trở thành 1 ca sĩ. Em đam mê ca hát từ nhỏ, đặc biệt, em rất thích nhìn những ca sĩ nổi tiếng hát mặc dù chỉ qua TV. Em thấy những người ca sĩ đó rất tuyệt, giọng hát của họ được rất nhiều người yêu thích. Khi đó, em đã mong rằng 1 ngày nào đó mình sẽ trở thành 1 ca sĩ. Em rất muốn được đứng trên sân khấu hát. Em rất muốn mọi người nghe tiếng hát của em và em cũng muốn tiếng hát của mình sẽ giúp mọi người nghe cảm thấy thư giãn, thoải mái.


3. ĐINH NGỌC YẾN 

Hiện tại tôi đang là một học sinh lớp 10. Khi còn học cấp 2 tôi luôn có ước mơ trở thành một diễn viên. Ước mơ của tôi luôn được ấp ủ bao lâu nay, từ khi coi chương trình thực tế Running Man tôi đã muốn trở thành diễn viên, muốn đóng nhiều bộ phim cho mọi người xem, cùng mọi người trải qua nhiều cung bậc cảm xúc trong những bộ phim. Tuy làm diễn viên không hề dễ, làm gì cũng phải chú ý đến hình tượng của mình, nhưng tôi vẫn muốn trở thành diễn viên, muốn được đứng trước bao nhiêu ống kính và diễn thật hay cho mọi người xem. Tôi rất thích xem phim Hàn Quốc, mỗi lần xem xong trí tưởng tượng của tôi liền nổi lên, sau đó đứng trước gương và diễn thử. 

Bây giờ tôi chỉ có thể tham gia các hoạt động của trường hay trên phường vì tôi không đủ tự tin về ngoại hình của mình. Tôi không được hoàn hảo nhưng mẹ tôi vẫn luôn ủng hộ tôi. Mẹ tôi đã nói: "Trên đời này không ai hoàn hảo, ai cũng có khuyết điểm của mình". Khi nghe câu nói của mẹ thì ước mơ tôi càng lớn hơn. Nhìn ba mẹ tôi ngày ngày vất vả nuôi ba anh em tôi ăn học thì tôi chỉ muốn trở thành diễn viên thật sớm cho dù chỉ diễn vai phụ tôi cũng muốn diễn. Nhiều lúc tôi bị điểm thấp, tôi nghĩ ước mơ của tôi sẽ không thành hiện thực, sẽ không vào được trường đại học sân khấu điện ảnh. Lúc đó chương trình Dream Girl xuất hiện trên HTV3, khiến ước mơ tôi lại trỗi dậy một lần nữa. Tôi muốn được đóng phim, hợp tác với diễn viên trong nước và nước ngoài, đặt biệt là Hàn Quốc. Tôi muốn được trở thành diễn viên nổi tiếng và tham gia chương trình Running Man. Những điều tôi viết đều từ tấm lòng chân thật của mình. Hi vọng HTV3 và chương trình có thể giúp tôi thực hiên ước mơ.


4. NGÔ MAI THỊ THANH HUYỀN (Q. BÌNH TÂN.TP.HCM)

Ta yêu thích một điều gì đó vì nó là thứ ta mơ ước, hay vì ta yêu một thứ quá nhiều mà nó trở thành ước mơ một đời ta theo đuổi? Đối với một đứa trẻ, khi được hỏi về ước mơ của chúng, câu trả lời quen thuộc bạn sẽ thường được nghe là: muốn trở thành bác sĩ, giáo viên, hay trở thành siêu nhân, cô tiên… Chúng nói như thế vì chúng đã được thấy một siêu nhân thì “oách” như thế nào trong nhựng bộ trang phục biến hình , hay là một bác sĩ thì có thể cứu sống được người khác ra sao… Tất cả, đều là những điều quen thuộc với chúng, chúng yêu thích và chúng muốn được trở thành như vậy. Đó là cách mà tôi nói rằng sự yêu thích trở thành một ước mơ như thế nào. Là một đứa trẻ thời đại 9x, lúc còn nhỏ chỉ có thể xem phim hoạt hình từ những cuốn băng bố mang về mỗi cuối tuần, ti vi lúc đó cũng chỉ chiếu một, hai tập phim hoạt hình vào mỗi buổi chiều. Cho đến khi HTV3 phiên bản năm 2008 chính thức phát sóng, lúc đó thật sự đi đâu cũng thấy những đứa trẻ “hóa thân” thành Sakura, Li Syaoran … 

Nhưng ngay từ những giây phút đầu tiên ấy tôi đã nhận thấy sự yêu thích của tôi khác hẳn với chúng bạn, tôi thích giọng nói của nhân vật hơn cả chi tiết phim. Từ đó, tôi theo dõi HTV3 suốt chỉ vì muốn nghe nhân vật nói và đôi khi tôi còn thử “nhại” lại chất giọng ấy là chị Huyền Chi lúc bấy giờ. Tôi bắt đầu thích trở thành người có thể đưa nhân vật trong phim đến gần với khán giả hơn bằng chính giọng nói của mình – người diễn viên lồng tiếng. Dần dần, điều đó trở thành chính ước mơ của tôi. Khi nói đến ước mơ của một người dần trưởng thành, người ta thường nói một cách đầy tự hào về những gì họ đã cố gắng để từng bước biến giấc mơ của mình thành hiện thực. Tuy nhiên bản thân tôi lại thấy hổ thẹn khi nói đến ước mơ của mình. Từ lúc biết mơ ước trở thành một diễn viên lồng tiếng, ngoài việc tham gia những cuộc thi kể chuyện, đọc thơ, dẫn chuyện cho các vở kịch ở trường ra thì tôi không làm được gì cả. Đó chỉ là những lần mà tôi rút được kinh nghiệm cho giọng đọc của mình sao thật truyền cảm và dễ nghe hơn mà thôi. Thậm chí cho đến lúc chọn khối thi Đại học, tôi cũng như giả vờ làm ngơ với ước mơ của mình vào lúc tôi cần phải đưa ra lựa chọn nhất… Hèn nhát – tôi biết mình chính là như vậy, chỉ vì sợ rớt một môn mình không chuyên, sợ không vừa ý gia đình mà trốn tránh ước mơ. 

Nhưng trốn tránh thế nào cũng không có nghĩa là có thể quên. Vì một khi sự yên thích đã trở thành ước mơ, nó hiển nhiên trở thành một khát khao, một mục tiêu mà cả đời bạn muốn hướng tới, muốn đạt được! Bước chân vào Đại học, ngay từ đầu tôi đã biết mình chọn sai cánh cổng, tôi có thể sống với nó, nhưng tôi không thể yêu nó như chính cái cách tôi đã yêu ước mơ của mình. Với từng sự cố gắng cho việc hoàn thành những bài báo cáo trên lớp, tôi ước chi đã có thể dùng từng ấy sức lực mà thực hiện ước mơ của mình… Từng ngày, từng ngày thổn thức như thế tôi đã nhận ra một điều: “Ngày nào tôi còn chưa được sống với ước mơ của mình, ngày đó tôi chưa dám khẳng định rằng mình hạnh phúc”.

Sau một thời gian dang dở, tôi vẫn tìm thấy tiếng lòng mình nơi công việc mà mình đặt cả tình yêu. Thế là vừa bước chân vào năm nhất, tôi nộp hồ sơ xin làm thực tập sinh tại VTC, sau đó lại làm giọng phát thanh của một siêu thị… từng bước tôi đem ước mơ của mình trở thành công việc, mặc dù vẫn còn khá bé nhỏ. 

Tôi còn cố gắng học thêm ngoại ngữ, quyết tâm tự học thêm một ngoại ngữ dù trước đến giờ đó vẫn là việc không hề dễ dàng gì, đặc biệt là đối với một người không có khiếu về ngoại ngữ như tôi, chỉ vì một điều là tôi tin nó sẽ giúp ích cho ước mơ của mình. Có thể tôi đã biết được ước mơ của mình từ lâu lắm nhưng quá trình mà tôi nhận ra đó chính là đam mê thật sự mà cả cuộc đời mình sẽ luôn khát khao tìm kiếm thì không hề ngắn. Liệu rằng điều đó có làm cho bước khởi đầu của tôi vốn dĩ đã trở thành chậm hơn người khác? Rồi còn biết bao lựa chọn, thử thách thật khó khăn phía trước, chắn chắc sẽ còn làm cho bước đường tôi đi đến ước mơ của mình còn vấp phạm, kéo dài hơn rất nhiều. Tôi không dám nói mình chắc chắn sẽ vượt qua mọi khó khăn để đến được với đam mê, nhưng dám chắc rằng tôi sẽ mãi yêu và ước muốn nó bởi vì đó chính là ước mơ của tôi, tôi biến nó thành động lực cố gắng và hy vọng cho mình:

“ Khi người nào muốn điều gì thì cả vũ trụ sẽ chung sức lại để người ấy thực hiện được mơ ước.” (Nhà giả kim – Paulo Coelho)



Cuộc thi DREAM GIRL – ƯỚC MƠ CỦA TÔI là cơ hội để bạn chia sẻ ước mơ cũng như thể hiện tình cảm cho những người phụ nữ mình yêu thương nhất. Với tư cách là đại sứ của cuộc thi, Bích Ngọc - Á quân Vietnam Idol 2015 mong muốn truyền cảm hứng cho mọi cô gái đừng nên tự ti và có sự dũng cảm để dám khởi đầu một ước mơ lớn.
(Biên tập: Thảo Nhi)


bình luận

Viết bình luận của bạn