DREAM GIRL – MỌI NỖ LỰC SẼ ĐƯỢC ĐỀN ĐÁP KHI TA BIẾT CỐ GẮNG

DREAM GIRL – MỌI NỖ LỰC SẼ ĐƯỢC ĐỀN ĐÁP KHI TA BIẾT CỐ GẮNG


Hành trình để hiện thực hóa ước mơ là cả một quãng đường dài, chỉ cần đôi chân đủ vững, lòng tin đủ bền thì sẽ làm giấc mơ sẽ trong tầm tay.

1. PHAN THÙY DƯƠNG (HẢI PHÒNG)

Mỗi con người chúng ta ai cũng đều có ước mơ ấp ủ từ sâu trong trái tim. Đó có thể là những ước mơ rất đỗi bình dị nhưng cũng có những ước mơ to lớn đầy hoài bão. Ước mơ là một hành trình dài để ta thực hiện cũng như đạt được. Và tôi cũng vậy tôi cũng có một ước mơ rất đặc biệt như vậy. 

Tôi mơ ước mình có thể trở thành một nhà tài chính, một doanh nhân nữ thành đạt với dự án ước mơ của chình mình. Và dự án mà tôi đặt nhiều kì vọng cũng như tâm huyết của bản thân là có thể thực hiện được dự án đầu đời của tôi. Đó là dự án mang tên “Nét đẹp Văn hóa Truyền thống Việt Nam”. Dự án tập trung đến những vẻ đẹp bình dị mà thân thuộc của con người Việt Nam như hình ảnh tà áo dài phấp phơ bay trong gió hay nhưng câu dân ca thân thương...Nguyên nhân chính của việc tại sao tôi có ước mơ mở dự án này là vì tôi rất thích áo dài-trang phục truyền thống của người phụ nữ Việt. Từ hồi bé tôi đã rất thích áo dài kết hợp với mấn đội đầu.Tôi say sưa khi ngắm nhìn những bộ áo dài trang trí tỉ mỉ trong mấy quán trên đường đi học về. Tôi thích lắm dường như việc ngắm áo dài với mấn đã trở thành thú vui tao nhã của tôi. Không chỉ vậy mà tôi còn thích những thứ bình dị từ thời ngày xưa. Và rồi tôi mơ ước mình có thể thực hiện được dự án của mình. Để giúp mọi người hiểu rõ hơn về ước mơ của tôi, tôi sẽ kể cho toàn bộ mọi người dự án của tôi cho mọi người hiểu.

Dự án của tôi phải được tổ chức trên một mô hình quy mô rộng,nó giống như một hội chợ lớn. Ở trong dự án mọi người có thể thấy được toàn bộ nét đẹp về văn hóa truyền thống của người Việt Nam ta từ thuở xưa. Nó sẽ đưa con người ta có cảm giác như được đi trẩy hội vậy.Những nét đẹp về truyền thống sẽ được tái hiện rõ trong dự án. Về hình thức,không gian trong dự án sẽ được trang trí thật tinh tế. Đó sẽ là một không gian tràn đầy đèn lồng được treo ở khắp nơi,với nhiều gian hàng vô cùng độc đáo và thú vị trưng bày bán các loại trang phục áo dài, mấn, vòng tay, gốm,...những thứ liên quan đến truyền thống, bình dị và thật thơ mộng. Những gian hàng sẽ gợi ra một không gian họp chợ vào thời xưa. Không chỉ vậy mà khi ta vào hội chợ ta sẽ còn được nghe nhũng âm thanh lắng đọng đầy du dương nó sẽ du con người ta vào giấc ngủ của sự bình thản. Ngồi nghe nhạc không thể nào thiếu những món ăn ngon truyền thống được. Trong dự án của tôi sẽ có đến hàng trăm món chè, món bánh, món ăn đặc sản nổi tiếng đến từ các vùng. Những món ăn sẽ được xếp thành những hàng dài để mọi người có thể thưởng thức những món mà bản thân thích. Mọi người có thể ăn thoải mái những gì muốn và ngắm nhìn những tiết mục ca nhạc trên mục biểu diễn. Ngồi cùng gia đình bạn bè người thân,thưởng thức những loại hình ca nhạc cũng như các món ăn truyền thống thật là hạnh phúc. Tình cảm giữa mọi người sẽ được gắn kết với nhau chặt hơn. Không những vậy mà trong dự án còn có phần giải trí. Mọi người có thể chơi những trò chơi dân gian mang đậm nét truyền thống như hát đối, nhảy sạp,...Thông qua những phần trong dự án chắc tất cả các bạn đọc đều có thể hình dung rõ được một không gian cổ xưa thanh thản,yên bình,đậm chất dân gian. Có thể nói rằng dự án mang đến rất nhiều lợi ích về giá trị tinh thần. Người đến với dự án sẽ cảm thấy thư giãn thoải mái,nhẹ nhàng khi được sồng trong không gian cổ. Dự án sẽ làm cho thời gian chậm lại để con người có thể cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống. Tôi nói như vậy không có nghĩa là dự án làm chậm đi sự phát triển của xã hội để quay lại thời phong kiến cổ xưa mà tôi đã lấy hết những nét đẹp truyền thống tốt đẹp để con người sống hạnh phúc hơn,gắn kết hơn. Khi con người ta buồn thì hay cất tiếng hát để vơi đi nỗi buồn hay để bản thân thoải mái thì dự án sẽ làm cho những người ấy thấy hạnh phúc khi đắm mình vào thời cổ xưa. Còn về trang phục tôi rất chú trọng tới. Toàn bộ nhân viên cũng như người bán hàng sẽ đều mặc trang phục truyền thống như áo mớ ba, mớ tư, áo yếm lụa để cho dự án thực sự tuyệt vời hơn.

Qua dự án tôi chỉ muốn tất cả người dân sẽ hiểu được những giá trị về nét văn hóa truyền thống của dân tộc từ xưa đến nay. Tôi cũng phải nhấn mạnh rằng xã hội có hiện đại đến đâu, con người có phát triển như thế nào thì văn hóa truyền thống sẽ luôn là viên ngọc sáng mãi với thời gian. Đó là toàn bộ ước mơ, khát khao của tôi. Tôi cảm thấy mình thật vinh hạnh, hãnh diện khi được mở dự án ước mơ liên quan đến văn hóa truyền thống.


2. NGUYỄN NGỌC BẢO VI (ĐỒNG NAI)

Đôi khi ước mơ là những điều nhỏ nhặt gói gọn trong tâm trí, cũng có những lúc mình muốn chạm đến nó nhưng phải khép lại vì điều kiện cuộc sống không đủ để thực hiện. Tôi đã từng nói với đứa bạn thân bạn thân bao lâu nay. Chờ đó, đến khi nào tao có thể kiếm ra tiền, nhất định...nhất định tao sẽ cùng mày chạm đến ước mơ to lớn này

Nó ngoảnh mặt chỉ lên màn hình TV:

- Kìa! Nhìn thấy gì không là nước Mỹ, nước Mỹ đó. Vùng đất hạnh phúc mà tụi mình lúc nào cũng mơ thấy! 

Lúc đó tôi và nó chỉ là hai đứa con nít, đến bây giờ lớn rồi nhưng vẫn muốn một lần đặt chân xuống đất nước ấy. Hai đứa tôi ngoài con đường học vấn khác nhau ra thì vẫn chung một lí tưởng - một ước mơ - một hạnh phúc, tôi và nó đều bận rộn với công việc và cuộc sống nhưng giấc mơ về đất Mỹ không bao giờ vụt tắt.

Niềm hi vọng mà cả hai cùng nghĩ tới, từ bé đến lớn luôn muốn thực hiện điều vĩ đại này 

- Bạn ơi! Yên tâm đi, khi có công việc ổn định rồi chúng ta sẽ thẳng cánh bay đến đất nước ấy nhé! 

Ước mơ đơn giản lắm, chỉ cần nhắm mắt lại và tưởng tượng ra, nhưng đôi khi ta phải nắm giữ ước mơ ấy đừng để vụt bay đi! Tôi luôn cố gắng từng ngày từng giờ chỉ để có được hạnh phúc này.


3. TRỊNH THỊ MINH HƯƠNG (Q. PHÚ NHUẬN, TP.HCM)

Ở cái tuổi nửa đời người mà còn ước mơ là một điều tưởng như phi thực tế. Nhưng tôi vẫn khát khao và cháy bỏng một ước mơ…

Công việc đã cho tôi cơ hội hằng ngày làm việc, trao đổi cùng những cô bé, cậu bé quanh độ tuổi trăng tròn. Tôi dạy các em, là chủ nhiệm các em, tôi giải quyết những rắc rối của các em và có thực tế khiến tôi luôn phải chạnh lòng: Học sinh của tôi, năm học nào cũng hơn chục em sống trong cảnh cha mẹ chia tay. Và đương nhiên không phải em nào cũng bướng bỉnh, cũng nổi loạn. Với tôi có những em rất ngoan, rất chăm chỉ, rất tích cực,… Nhưng tận sâu bên trong tâm hồn đó vẫn là một sự mong manh đến đáng thương. Tôi đã từng không thể nào quên chuyện cậu học trò nhỏ lớp 10 sống với mẹ, cậu hiểu tất cả những nỗi cơ cực của người mẹ đơn thân. Vì thế, cậu yêu quý và kính sợ mẹ nên cậu bé luôn ý thức cố gắng học giỏi để mẹ vui. Đến năm lớp 10 do chưa thích nghi được cách học em đã tuột xuống học sinh khá. Em đã khóc và hỏi tôi: “Mẹ con sống được là vì con chăm ngoan học giỏi, giờ con không làm được điều đó, có có nên sống nữa không cô?” Tôi rợn người trước câu hỏi của em. Và cho tới tận bây giờ mỗi khi nhớ lại tôi vẫn rùng mình, nếu như hôm đó tôi không bắt chuyện cùng em thì không biết chuyện gì xảy ra… 

Còn nhiều lắm những tâm hồn mong manh như vậy. Giá như các em không phải là những người gánh chịu nỗi đau của gia đình li tán. Giá như trước khi người ta đem một sinh linh tới cuộc đời này, người ta phải đắn đo về trách nhiệm cả đời đối với sinh linh đó, không phải chỉ là cơm ăn, áo mặc mà còn cách để tâm hồn các em được vẹn nguyên. (Đành rằng có những gia đình chia tách là giải pháp tốt hơn cho những đứa con). Nhưng dẫu thế nào trái tim của các em vẫn khuyết một mảng không nhỏ.  

Và nếu trên đời này thật sự có một phép màu tôi sẽ cầu mong không có một đứa trẻ nào phải rơi vào hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm như thế. Nhưng mong ước đó là không thực tế nên tôi chỉ mong rằng tôi có thể đủ yêu thương để bên cạnh những cô cậu học trò bé nhỏ của tôi nếu em có gia đình không trọn vẹn, đủ tạm gác những tất bật để tinh tế nhìn sâu vào mắt học trò tôi mỗi khi có những đôi mắt chực rưng lệ. Tôi mong bờ vai tôi đủ cứng rắn để các em dựa tạm trong những lúc lạc lòng. Tôi ước cánh tay mình đủ chắc chắn để dắt tạm em qua đôi vài đoạn chông chênh…

Giữa trời giông bão, vài tia nắng sẽ không làm bão ngừng, giữa cơn khát cháy, vài giọt nước không đủ mát lòng,.. nhưng tia nắng, giọt nước ấy sẽ là tín hiệu báo trước ngày nắng ấm, báo trước con suối đàng xa…

Trái tim sẽ tìm thấy được trái tim…


4. QUÁCH THỊ THANH VÂN (ĐỒNG NAI)

 Ba của tôi không giống như bao người đàn ông khác. Từ khi nhận thức được, tôi đã thấy dáng đi của ba khá kì lạ và luôn hỏi mẹ rằng: "Mẹ ơi, chân của ba bị sao thế ?" Mẹ nhìn tôi rồi trả lời dịu dàng :"Hồi bé ba con trèo cây không may bị ngã ấy mà." .Tôi đã tin. Nhưng khi lớn lên rồi, tôi mới biết ba không phải vì bị té mà là bị bệnh, hồi đó còn suýt chết, may mà chỉ bị tật một chân. Tôi nghe mà thương ba nhiều lắm.  Cái chân khiến ba di chuyển khó khăn nhưng lâu dần cũng thành quen, sức khỏe cũng không bằng người khác. Nhiều lúc ba đau cũng chỉ im lặng chịu đựng, lâu lâu nhờ mẹ hoặc con cái xoa bóp cho đỡ. Rồi còn nhiều khó khăn khác nữa khi vận động nhưng ba vẫn luôn tươi cười vui vẻ coi đó như một việc quen thuộc với mình vậy.

Lúc bé, tôi vẫn tự hỏi tại sao ba phải chịu đựng căn bệnh kì lạ này. Nhưng giờ, tôi đã biết ông trời rất công bằng vì đã ban tặng cho ba một người vợ tuyệt vời như mẹ để bù đắp cho ba.  Tôi từng thắc mắc: "Hồi trẻ mẹ có nhiều người theo đuổi lắm mà, sao mẹ lại chọn ba trong khi ba còn bị như thế?". Mẹ cười rồi nói với tôi:" Con người ta không thể chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài được con ạ. Ba con tuy khiếm khuyết nhưng lại có vẻ đẹp ở bên trong tâm hồn và mẹ nhìn thấy được điều đó." Mẹ thua ba cả 10 tuổi nhưng vẫn hòa thuận với nhau, rất ít khi xảy ra tranh chấp, bất hòa. Mẹ vừa phụ giúp ba bán hàng, vừa lo việc gia đình, con cái. Một mình mẹ đảm nhận nhiều vai trò khác nhau. Nhiều khi mẹ hơi khó chịu, cáu giận nhưng tôi biết  chỉ là do mệt mỏi mà thôi. Mẹ là người rất tâm lý, mỗi lần có tâm sự gì tôi đều kể với mẹ trước tiên và lần nào tôi cũng nhận được những lời khuyên vô cùng quý giá. Mọi việc mẹ làm đều vì mang lại cuộc sống ấm no cho cả nhà. Có thể mẹ không cho tôi điều tốt nhất trên thế giới nhưng mẹ sẽ cho tôi điều tốt nhất mà mẹ có.

Mặc dù không nói ra nhưng tôi nhận thấy những đau khổ mà ba mẹ phải trải qua nhưng với một đứa con gái 15 tuổi như tôi thì không thể hiểu hết được. Tuy vậy, ước mơ được giúp đỡ ba mẹ của tôi đã được hình thành từ khi còn bé. Đó là trở thành bác sĩ để chữa lành chân cho ba. Khi lớn lên rồi, ước mơ được khoác chiếc áo blouse vẫn không thay đổi mà ngày càng lớn mạnh hơn nữa vì bây giờ tôi đã đủ trí khôn để hiểu được những việc mình làm. Mẹ vẫn thường hay nói với tôi:"Sẽ luôn luôn có những ước mơ hoặc hùng vĩ hơn hoặc khiêm nhường hơn ước mơ của chính con, nhưng sẽ không bao giờ có một ước mơ hệt như ước mơ của riêng con…vì con là duy nhất và kỳ diệu hơn con biết." Tôi sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng lời nói của mẹ, lấy đó làm động lực để bước đi trên con đường mình đã chọn.

Ba mẹ ơi! Xin ba mẹ hãy chờ con, tin tưởng ở con. Một ngày nào đó, con sẽ biến ước mơ của mình trở thành sự thật- làm một vị bác sĩ tài giỏi, chữa bệnh cho ba, cho tất cả mọi người và kiếm thật nhiều tiền để phụ giúp cho mẹ. Nhất định con sẽ làm được.


(Biên tập: Thảo Nhi)



bình luận

Viết bình luận của bạn